logo
WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
VeChai321.Xtgem.Com


Hành Trình Huyền Thoại
» Thể loại: Truyện Dài
» Đăng lúc: 19/02/16 17:44:38
» Post by: Admin
» Lượt xem: 5686 Views


……………….

Bên trong thủ đô, sau khi thông tin John đột nhập vào bên trong được lan ra ngay lập tức quân đội Hư Không được tăng cường lên gấp đôi, khắp các đường xá đâu đâu cũng thấy lực lượng hư không chia nhau lục xoát, chính vì điều này mà ở hai khu phía Đông và phía Tây lực lượng canh phòng giảm đi đôi chút. Hai khu này trước kia là những khu phố sầm uất của thủ đô Demacia nhưng bây giờ nó đã bị quân đội Hư Không biến thành những bãi tập trung nộ lệ. Phải, đây chính là nơi giam giữ các nô lệ Demacia, những người dân Demacia kém may mắn không trốn thoát được đều bị bắt làm nô lệ, ngày ngày làm những công việc nặng nhọc như khai thác mỏ, đào núi…. cho đám Hư Không.

Ở khu phía Đông, ngay khí thấy hai toán lính canh rời đi ngay lập tức những người nô lệ này nhìn nhau, mắt của họ như thầm nói một điều gì đó… “anh em tấn công…”-một cô gái đứng dậy hô lớn, chiếc áo choàng rách rưới rớt ra làm lộ diện hình dáng bên trong, Evelynn, chính xác là evelynn rồi, không thể nào nhầm được…ngay sau tiếng hô lớn của Evelynn những người nô lệ ở cạnh đó cũng đồng loạt đứng dậy hô lớn: “cuốc, xẻng, búa, dao, kéo…tất cả những thứ có thể dùng chiến đấu đều được đem ra sử dụng.”

“bọn nô lệ bạo loạn…báo động…nô lệ bạo loạn…”-quân đội hư không đang canh gác ở bên ngoài giật mình kinh hãi, hai tên lính canh còn chưa kịp nhận ra trời trăng gì thì đã bị mười ngón tay đầy sắc nhọn của Evelynn cướp đi mạng sống.

“Zed…mau bắn pháo hiệu”-Evelynn nhìn Zed nói.

Tại khu phía Tây, một cuộc nổi dậy tương tự cũng diễn ra, người cầm đầu chính là Vayne và Rengar…những người dân Demacia bị bắt làm nô lệ được cơ hội cầm vũ khí đứng dậy chiến đấu, họ như những chiến binh thực thụ lao vào sống chết với đám binh lính hư không. Một chiếc xẻng bình thường bây giờ trở thành một thứ vũ khí đáng sợ, một chiếc búa nhỏ cũng đủ để hạ liên tục ba bốn tên địch.

“Xoạt xoạt”-Rengar như một chiến binh mãnh thú hung hãng, hết lao đến giết tên này lại lao đến giết tên khác, hắn ta gầm lên đầy uy lực hô lớn: “ tất cả các ngươi đều là mồi săn của ta…”.

“bùm bùm”-từ hai khu đông và tây hai quả pháo hiệu nhanh chóng được phóng lên trời nổ tung thành nhiều mảnh.

Kế hoạch tấn công thủ đô- Bước 1: Tận dụng màn đêm buông xuống, Swain biết được sức mạnh đặc biệt của mỗi người trong liên minh, ông lập tức phái Zed, Evelynn, Rengar và Vayne xâm nhập vào bên trong thủ đô tìm ra hai khu giam giữ nô lệ, sau đó nói lại toàn bộ kế hoạch của ông ấy cho những người đó với sự giúp đỡ của Vayne-vốn là 1 công dân của Demacia nên việc tìm kiếm đường đi sẽ không quá khó khăn. Đến sáng ngày hôm sau, ngay khi thấy dấu hiệu quân đội Hư Không tại các khu vực canh gác nô lệ được phân đi nơi khác thì ngay lập tức nổi dậy, gây náo loạn ở những khu vực đó, rồi nhanh chóng chiếm đóng, gây sự chú ý của lực lượng phòng vệ bên trong.

Bước thứ 2: Ngay khi nhìn thấy pháo hiệu, lực lượng không quân do bao gồm Corki, Anivia, Galio cùng với lực lượng Thiên sứ và Thiên thần sa ngã lập tức từ chỗ tập trung gần đó xuất phát tiến thẳng về phía thủ đô. Anivia, Galio các thiên sứ chiến binh và thiên thần sa ngã có thể dễ dàng tăng độ cao ẩn nấp bên trong các đám mây để tránh tầm nhìn của quân canh phòng Hư Không, nhưng những chiếc máy bay chiến đấu do Corki dẫn đầu thì không làm được như vậy. Vì lý do đó Swain đã nghĩ ra kế sách gắn trên thân toàn bộ máy bay chiến đấu rất nhiều gương phản chiếu, sau đó sử dụng sức mạnh của Leona kêu gọi ánh sáng mặt trời chiếu vào những chiếc gương kia tạo ra một điểm mù nếu như quân hư không thể nhìn lên trời. (ở đây vận dụng sự chói ánh sáng, tạo điểm mù). Để đề phòng quân hư không có trang bị các thiết bị phát hiện quân địch từ xa, Swain cũng sử dụng lại loại máy giúp cho những chiếc máy bay của Corki và cả trên người những thiên sứ và thiên thần sa ngã được tàn hình trên các thiết bị đó. ( xem lại trận đánh thành Legacy).

“ối”-hôm nay mặt trời chói vậy nhỉ, không tài nào nhìn lên trên đấy được?”-một tên lính canh cảm thấy kì lạ, cứ mỗi lần hắn ngẩn đầu lên là có vô số ánh sáng chói mắt làm hắn ta không thể nào mở mắt ra để nhìn lên được.

“có cảm thấy quân địch đang tiến lại không?”-tên bên cạnh nói.

“không hề, nếu có quân địch tiến lại chắc chắn bên kia sẽ phát hiện ra và nói cho chúng ta biết rồi. Khốn kiếp thật, hôm nay là ngày vui của đội trưởng Antolos mà mình lại phải đứng đây canh gác.”

“bùm bùm”-ngay khi trên bầu trời nổ ra hai tiếng pháo thì cũng là lúc trong tai của những tên lính canh gác cổng thành bắt đầu nghe được những tiến động cơ, trong lúc bọn chúng còn chưa kịp nhận ra điều gì thì từ trên bầu trời hàng trăm các thiên sứ và thiên thần sa ngã trên tay cầm kiếm lao nhanh qua cổng thành tiến vào bên trong thủ đô…

“quân địch…là quân địch…mau mau chặn bọn chúng lại…mau lên”-tiếng la hét của đám binh sĩ trên thành.

“ầm ầm”-hai quả tên lửa từ máy bay Corki được bắn ra lập tức thổi bay mười tên lính….

“tấn công…”-Corki hứng thú hô lớn một tiếng, đội không lực của ông ta như những tia chớp lượn lờ trên khắp bầu trời thủ đô Demacia, những quả tên lửa liên tục oanh tạc khắp nơi.

Lúc này lực lượng bên trong thủ đô đã nhận ra quân Liên Minh đang tấn công, ngay khi bọn chúng còn chưa kịp kéo quân đến cổng thành để viện trợ thì trên mặt đất hàng trăm các hố bất thình lình xuất hiện. từ dưới những chiếc hố kia, những binh sĩ liên minh bắt đầu bò lên, đầu tiên là Malphite, rồi đến Rummus, Tryndamere, rồi đến Garen, Xin Zhao rất rất đông lực lượng liên mình từ bên dưới các hố kia chui lên.

“cái gì thế này”-đám quân lính bên trong thành hoàn toàn bị động trước tình thế này, lực lượng Liên Minh như cá gặp nước liên tục lao đến tấn công như vũ bão.

Bước 3: từ đêm qua hôm Swain đã ra lệnh cho nhóm khoa học cùng với nhóm chế dược hợp tác chế tạo ra những chiếc máy khoan cỡ lớn kết hợp cùng với Skarner đào ra hàng trăm chiếc hang động bên dưới lòng đất dẫn từ doanh trại quân Liên Minh đến thủ đô, chỉ khi nào có tiếng động ầm ĩ do lực lượng không quân gây ra thì lực lượng bên dưới lòng đất này sẽ ngay tức khắc chui lên tấn công bất ngờ trên khắp thủ đô…

Trên không có Corki và những thiên sứ, thiên thần sa ngã, bên trong thủ đô thì có lực lượng liên minh ở khu đông, khu tây và tất cả những chỗ còn lại. Và bước thứ 4 bước cuối cùng chính là lực lượng quân đội do chính Swain, Darius và Irelia dẫn đầu tấn công trực diện vào cổng thủ đô…một khí thế mạnh mẽ không gì cản nổi.

Những câu như: “ tấn công…tiến lên…”-cứ liên tục hô vang, binh sĩ liên minh đầy mạnh mẽ, tấn công vào cổng thủ đô.

“mau chặn bọn chúng lại, mau chặn lại…”-đám lính bên trên thành vẫn cố gắng cầm cự, những khẩu pháo liên tục nạp đạn để tấn công lực lượng Liên Minh đang lao đến, thế nhưng những quả pháo ấy lúc này như trở nên yếu đi trước sức càng lướt của quân đội Liên Minh. Rất nhiều bin sĩ đang trên chiến trường kia chính là người dân Demacia, cứ nghĩ đến việc giải phóng được Demacia là họ quên đi sự đau đớn, mệt mỏi và cả cái cảm giác sợ chết kia…

“ọc ọc”-hai quả pháo nhắm thẳng vào đoàn kị binh quân Liên Minh nhưng ngay tức khắc Zac từ phía sau một cú búng người cực mạnh nút trọn hai quả pháo, cái cơ thể cao su kia ngay khi nút trọn hai quả pháo thì như có một sự phản lực cực mạnh, cơ thể hắn đẩy ngược hai quả pháo kia nhằm về lại phía cổng thành.

“ầm ầm ầm”-những tiếng nổ liên tiếp vang lên, cả thủ đô chiềm ngậm trong âm thanh chém giết…

“boong”-Trundle cầm trên tay chiếc chùy băng đánh bay một quả đại pháo bảo vệ những binh sĩ đang lao đến.

Zyra , Maokai tạo ra vô số các thang bằng dây leo để quân liên minh trèo lên cổng thành.

“Lulu biến lớn Tibbers của em”-trên chiến trường thế này không ai nghĩ rằng lại có một cô bé xuất hiện, nhưng đừng xem thường cô bé ấy, khuôn mặt dễ thương đột nhiên hóa ra đáng sợ, đôi mắt như bốc lửa, con gấu bông trên tay hóa thành một con gấu rực lửa to lớn, Lulu bên cạnh nghe Annie nói thế ngay tức khắc sử dụng sức mạnh của mình hóa Tibber thành một con gấu khổng lồ, nó cao phải gần bằng tường thành thủ đô ấy chứ!

“phá cổng đi Tibbers, chúng ta sẽ lập công và được thưởng rất nhiều đồ ăn…”-Annie nhảy cẩng lên hô hào.

Một tên lính Hư Không cầm giáo lao đến, nhưng chưa kịp làm gì đã bị những luồng lửa nóng rực từ tay cô đốt cho cháy thành tro.

“ầm ầm ầm”-cổng thành bị Tibbers đấm vài cái đã nổ tung, quân liên minh bắt đầu tràng vào…

“tấn công…vì hòa bình…vì tự do…tấn công…”

“anh em tấn công, không được để tên nào chạy thoát.”

……………………….

Lúc này Antolos sắc mặt tái mét nhìn thủ đô đang chìm trong biển lửa, hắn căm hận nhìn John hét lên chỉ vào mặt hắn nói: “ John…tất cả chuyện này là do ngươi…”

John nói với Sona: “ mau tìm chỗ an toàn để trốn đi, ta phải giải quyết chuyện này với hắn.”

Sona gật đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên môi của John nói: “ cẩn thận…”

John xoay người bay lên đứng đối diện với Antolos, hắn nói: “ kế hoạch lần này không phải do ta nghĩ ra, ta nghĩ đấy là Swain…ông ấy đã nghĩ ra kế hoạch tấn công thủ đô.”

“không thể nào có chuyện đó được, trong cái liên minh nhảm nhí của các ngươi kia làm gì có ai hơn được ngươi mà nghĩ ra kế sách công phá thủ đô?”-Antolos vẫn chưa tin vào sự thật, hắn hét lớn.

John lắc đầu nói: “ Antolos, ngươi nhầm to rồi, trong Liên Minh của ta có rất nhiều người tài giỏi, từ bậc thầy chiến thuật-Swain, rồi thiên tài chế tạo chất nổ-Ziggs, thiên tài khoa học-Jayce,Vikto ,bậc thầy trong chế tạo vũ khí-Jax, cho đến những tướng quân kiêu hùng ngoài chiến trường như Garen, Darius, Xin Zhao đã trải qua trăm trận chiến. Và còn rất rất nhiều những người khác nữa, tất cả bọn họ đều rất tài giỏi…ta đơn giản chỉ là một người bình thường trong những người bình thường mà thôi, chẳng qua ngươi đã đánh giá ta quá cao Antolos ạ, đấy chính là sai lầm của ngươi khi dám xem thường những chiến binh trong Liên Minh Huyền Thoại của ta.”

“khốn kiếp, ta không muốn nghe những lời sáo rỗng ấy của ngươi, chết đi”-Antolos gầm lên lao đến, hai tay của hắn lúc này đã biến thành một màu đen, da hắn lúc này thấm đầy độc tố cực mạnh, chỉ cần dính một chút thôi cũng đủ để chết không kịp ngáp.

“Transform”-John hô nhẹ một tiếng, lập tức mái tóc dài ra hóa thành màu tím, đôi con ngươi đã biến thành con ngươi tám màu, một bộ giáp thần thánh xuất hiện khoắc lên người hắn, phía sau lưng 8 cánh xuất hiện vũ động trong không trung.

“ầm”-Sephiroth trên tay John vừa xuất hiện ngay lập tức đã chém về phía trước một kiếm cực mạnh, kiếm khí xé gió lao đi nhắm thẳng hướng Antolos, từ hai cánh tay màu đen kia một luồng ma lực toát ra lập tức hóa thành hai cây đao bắt chéo chặn lại một kiếm của John, tiếng nổ vang lên thật lớn, khói mụi bay đầy trời, Antolos xuyên qua lớp bụi kia trực tiếp tấn công John.

“Ta phải giết ngươi để rửa mối nhục này…”-Antolos vừa điên cuồng chém tới tấp về phía John vừa hét lớn.

“Antolos…ngươi thật ngu ngốc…”-John nhếp môi cười, xoay người đạp cho Antolos văng ra xa, lập tức Sephiroth trên tay John rời khỏi tay hắn trôi lơ lửng giữa không trung, hắn sắp dụng tuyệt chiêu. Chỉ có điều lạ là lần này thanh Sephiroth không hề được bao bọc bởi sức mạnh màu đỏ như trước kia mà lần này là màu vàng.

John nói: “ Antolos, tội lỗi của ngươi, những điều gây ra cho Sona ta sẽ giải quyết tất cả trong lần này. Antolos, nạp mạng đi…”

"John ngươi mau nạp mạng đi! Ta muốn nợ máu phải trả bằng máu!" Antolos dùng sức mạnh hư không trên hai cánh tay hóa thành một đôi song đao chém đến, tại không trung phong cuồng hét lớn.

"Bớt nói lời thừa đi! Đến đây!" Kiếm trong tay John hướng lên trời, chém một xuống một kiếm thật mạnh, kiếm ảnh hiện lên như một con mãnh thú xé gió lao đến. Nhất thời trên không trung vô số các thanh âm keng keng do binh khí vang lên.

“ầm”-John tung ra một chưởng mạnh, Antolos cũng tùy tay tung chưởng đáp trả, cả hai chưởng va chạm với nhau tạo ra một sức mạnh chấn lùi cả hai bay đi.

Antolos xoay xoay cổ tay, chưởng lực vừa rồi hắn tung ra tuy không mạnh nhưng cũng không thể xem là yếu được, lời đồn về John quả không sai, hắn nhớ lại kết quả mà Lucas đã nhận trước kia, Antolos quyết đem hết bản lĩnh ra để chiến đấu với John.

“John…để ta cho ngươi thấy sức mạnh của thế giới Hư Không bọn ta mạnh mẽ và phong phú như thế nào.”-Nói xong Antolos gầm lên một tiếng, từ phía sau lưng hắn một con quái thú to lớn, hình thù quái dị hiện ra, điều đáng nói ở đây chính là con quái vật vừa xuất hiện kia có thân rồng đầu rắn, đôi mắt của nó đỏ ngầu như máu. Giữa bầu trời thủ đô, một con quái thú to lớn bằng cả tòa nhà hai tầng được Antolos sử dụng sức mạnh Hư Không gọi ra.

John nheo mắt, hắn nhớ là mình đã từng gặp cái loại này một lần rồi, đấy là lần hắn đánh nhau với ba anh em chỉ huy hư không kia, bọn chúng cũng có khả năng gọi thú như thế này.

"Rống!" Tiếng rống vang vọng toàn thủ đô. Một con quái thú hình thù kì dị dài mười mấy mét từ không trung quật đuôi một cái, lao thẳng xuống dưới. Một cỗ cuồng phong mãnh liệt trỗi dậy, làm cho cát bụi bay mù mịt.

Quái Thú to lớn kia, giữa cái đầu rắn hổ mang kia có một cái sừng giống như một cây cự đao sắc nhọn vô cùng. Trong cái miệng rộng đỏ lòm là hai hàm răng trắng nhởn to khiếp người, hệt như những thanh kiếm sắc bén. Nó hung ác hướng về John bổ nhào đến.

Thấy đầu rắn cự đại đó càng lúc càng đến gần, John tay nâng kiếm, chân nhùn nhẹ lập tức lùi lại, tại chỗ cũ chỉ lưu lại một cái tàn ảnh ảo ảo.

"Hống!" Quái Thú chụp hụt, rống một tiếng giận dữ, lại bay lên, nhưng cái đuôi to lớn dài đến tám mét của nó vẫn đang quất mạnh về hướng John. Trên không trung lưu lại một chiếc bóng đuôi rồng khủng bố, quấy động lên trận trận cuồng phong.

Đối diện với thế công kích hung mãnh này, John lách người né qua. Cái đuôi khổng lồ của Quái Thú hung bạo đập xuống mặt đất. Mặt đất lập tức rung chuyển, vết nứt lan rộng ra bốn phía.

Vừa tránh cái thế quét đuôi "hoành tảo thiên quân" của Quái Thú xong, hắn liền như tia chớp khoái tốc tiến tới. Trước khi cái đuôi to lớn chắc khỏe kia của Quái Thú rời khỏi mặt đất, thân thể hắn đã hóa thành một đạo hư ảnh mờ mờ. Hắn vọt theo khúc đuôi đang bay lên, tay phải vung kiếm đâm vào lân giáp của nó, nhảy vọt lên, tiến về phía trước khoảng ba mét nữa.

Lúc này John đã ở trên độ cao khoảng năm, sáu mươi mét so với mặt đất. Chóp đuôi của Quái Thú đã rời khỏi mặt đất, hắn không dám lên cao nữa, sợ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Kiếm trong tay hắn tỏa ra ánh sáng tám màu mãnh liệt, sau khi được hắn truyền vào sức mạnh phép thuật của bản thân,. Hắn chuyển người lao xuống như một thiên thạch, mũi kiếm đâm mạnh vào sâu bên trong đuôi rồng, đến mức gần như không tiến vào sâu được, sau đó hắn đạp lên trên đuôi rồng một đạp, hai tay dụng lực rút kiếm ra, nhanh chóng hạ xuống mặt đất.

Máu vọt ra ngoài xa ba mét, Quái Thú phát ra một tiếng bi hống, đuôi rồng quẫy mãnh liệt. Tuy nhiên lúc này nó đã rời khỏi mặt đất, căn bản khó có thể lao ngay xuống để gây tổn thương gì cho John được.

Mọi chuyện chỉ phát sinh trong môt chớp mắt. Một loạt những động tác của John vô cùng nhanh nhẹn liền lạc, vô cùng thu hút.

Antolos sắc mặt tái xanh, không ngờ được vừa mới vào trận chiến đã mất lợi thế. Điều này làm hắn tức giận vô cùng.

John thấy miệng vết thương ở đuôi của Quái Thú máu đã nhanh chóng đông lại, , thầm than cái giống sinh vật này quả nhiên là khủng khiếp, nếu có thể hắn cũng muốn bắt một con thế này đem về dùng làm thần thú để bảo vệ đám phụ nữ bên cạnh.

"Hống!" Quái Thú hống lên một tiếng lớn, tiếp tục lao xuống, hai chân trước vừa thô tráng vừa mạnh mẽ hướng phía John chụp tới, móng vuốt sắc nhọn cũng dài gần tới một mét, làm người ta sợ mất cả hồn vía.

Hai mắt của John xuất ra hai luồng điện, kiếm trong tay chém liên hồi 7 bảy bảy bốn mươi chín kiếm, mỗi kiếm lại hóa thành hơn mười đoản kiếm khác nhắm vào con quái thú trước mặt.

Trên không trung xuất hiện hàng loạt tia chớp sáng.

Một tiếng hống đau đớn của quái thú vang lên, từng dòng từng dóng máu bắn ra trên người con quái thú, bộ vẩy giáp cứng như đá của nó bị kiếm của John chém nát.

“rầm”- một tiếng, quái thú ngã bịch xuống dưới đất, đè nát những căn nhà cạnh đó.

Antolos trong lòng kinh hãi, con ma thú này thuộc dạng có tiếng tại thế giới hư không, thế mà đấu với John chưa đầy vài chiêu đã lăn ra chết thảm….

“ngươi sẽ phải trả giá”-Antolos gầm lên trực tiếp lao đến tấn công John, sức mạnh của hắn đột nhiên tăng vọt, song đao như vũ bão chém ra hàng chục ảo ảnh tấn công về phía John.

“chiêu thứ 1” - Dứt lời, Kiếm trong tay lấp lóe tạo thành trên một trăm ảo ảnh kiếm, trong nháy mắt hội tụ thành hình chiếc quạt, vệt Kiếm dài đến vài mét, khiến cho người ta sợ hãi cực kỳ. Toàn bộ mặt đất bị rạch nát.

Kiếm ảnh kia lao vào những ảo ảnh do Antolos tạo ra, sức mạnh chênh lệch, uy lực cuồng bạo từ kiếm ảnh của John tạo nên khiến khuôn mặt Antolos trắng bệch.

“vù vù”-hơn mười kiếm ảnh của John xuyên qua lớp ảo ảnh dày đặt kia trực tiếp nhằm thẳng hướng Antolos mà đâm đến.

“ầm ầm ầm”-những tiếng nổ liên tiếp vang lên, khi khói bụi tan đi, John có chút kinh ngạc, da trên người của Antolos hóa thành một màu đen xì, chính lớp da màu đen kia đã ngăn chặn toàn bộ kiếm ảnh của John đâm đến.

“nguy hiểm thật, nếu như không nhờ có lớp da độc tố bảo vệ này e rằng ta đã trọng thương nặng rồi.”-Antolos nhếp môi nói.

Nhưng chưa kịp để hắn chuẩn bị gì John lại tiếp tục sử dụng chiêu thức tiếp theo, chỉ thấy tay phải của John vung lên chuyển động không ngừng, mỗi lần chuyển đổi lại chém ra chín Kiếm, chuyển đổi chín lần chín tám mươi mốt Kiếm, từ chín phương hướng bất đồng giáng thẳng vào mặt đối phương. Trong nhất thời cả thiên địa đều như biến sắc, khắp không gian xung quanh đều là cuồng phong gào thét, Kiếm ảnh chói lòa. Không khí bị bóp nghẹt, mắt đất bên dưới sớm đã thành bình địa không bằng phẳng.

Không gian xung quanh như bị kiếm của John xé rách, từ miệng Antolos phun ra rất nhiều độc dịch, độc dịch này vừa tiếp xúc với không khí ngay tức khắc hóa thành một chất cực kì cứng chắc. Một lá chắn nhanh chóng được Antolos tạo ra.

“chết đi”-John gầm lên, 8 cánh trên lưng John tỏa ra thứ ánh sáng thần thánh, giang rộng hết cỡ, hào quang trên thanh gươm Sephiroth tỏa ra mãnh liệt,trực tiếp tăng cường sức mạnh cho 1 chiêu vừa rồi.

“ầm”-tiếng nổ lớn chấn động cả thủ đô, những ngôi nhà yếu lập tức bị đổ sụp.

“không”-Một tiếng hét thất thanh của Antolos vang lên….

Khói bụi dần bay đi, cả người Antolos thê thảm đến cùng cực, quần áo rách nát, đâu đâu cũng toàn các vết cắt do kiếm gây ra….

“ngươi…ngươi…ọc”-Antolos ho ra máu run run chỉ tay vào John.

John lạnh lùng bước trên không tiến lại gần hắn nói: “bây giờ hãy chịu quả báo mà ngươi đáng phải nhận đi.”

“phập”-John đâm một kiếm vào giữa ngực của Antolos,hắn nói: “ kiếm này dành cho Sona.”

“phập”-hắn rút kiếm ra rồi lại đâm vào ngực Antolos một nhát nữa, hắn nói: “ kiếm này dành cho Rose.”

“Bùm”-John giơ cao kiếm lên trời sau đó chém mạnh xuống trực tiếp chấn nát toàn bộ cơ thể Antolos.

“kiếm này dành cho những người bị ngươi hãm hại.”

“John”-Ở dưới kia Sona ngẩn đầu lên mỉm cười nhìn hắn.

John lập tức xoay người bay xuống bên cạnh Sona, bộ giáp và cánh trên lưng hắn lập tức biến mất, John ôm Sona vào lòng nói: “ tất cả đã qua rồi, bây giờ đừng nghĩ gì cả, hãy cố gắng sống thật tốt, được chứ?”

Sona gật đầu nhìn vào chiếc nhẫn trên tay mình, cô biết bây giờ mình đã chính thức trở thành vợ của hắn.

Thủ đô Demacia ngay sau đó cũng được quân đội Liên Minh nhanh chóng chiếm quyền kiểm soát, cuộc chiến giải phóng lãnh thổ Demacia hoàn thành.

“cuộc chiến bây giờ mới bắt đầu thôi!”-Malzahar đột nhiên xuất hiện giữa bầu trời thủ đô Demacia cười nói….


Quyển 6: Hành Trình Huyền Thoại Kết Thúc


• Chương 1: Trận Chiến Vực Gió Hú

Sau khi chiếm lại toàn bộ lãnh thổ Demacia từ tay của quân đội Hư Không, John chính thức trao lại toàn bộ quyền kiểm soát lãnh thổ cho những người Demacia cai quản. Đồng thời dưới sự giúp đỡ của những người trong liên minh, người đứng đầu Demacia hiện tại Hoàng tử Jarvan bắt đầu bắt tay vào công cuộc khôi phục lại đất nước của mình. 143.000 ha ruộng đất bị bỏ hoang, hàng trăm ngàn gia đình không có nhà ở, hàng chục vạn người không có việc làm, một khó khăn rất lớn đang đè nặng lên đôi vai của Jarvan và những người đứng đầu Demacia.

Nhưng với sự giúp đỡ của John, một kế hoạch đã được vạch ra, mơi mục tiêu biên Demacia thành một hậu phương vững mạnh cho quân đội Liên Minh giải phóng toàn bộ Valoran, hắn đã đề ra kế hoạch 3 năm trong đó bao gồm các công việc chính như: Khôi phục kinh tế, hàn gắn vết thương chiến tranh, trên cơ sở đó phát triển sản xuất, nhằm giảm bớt khó khăn cho nhân dân. Phấn đấu phục hồi mức sản xuất.

Chủ trương khôi phục nông nghiệp là trọng tâm. Ban hành nhiều chính sách khuyến nông. Xác định cuộc kháng chiến với quân Hư Không là cuộc chiến lâu dài và đầy vất vả, thế cho nên lương thực là điều không thể thiếu.

Đề ra chính sách khôi phục công nghiệp và công thương nghiệp. Ban hành nhiều chính sách bảo hộ cho các xưởng sản xuất, góp phần giúp công nghiệp được phát triển, sản xuất để phục vụ nhu cầu người dân.

Yêu cầu sự giúp đỡ từ những nhà khoa học trong liên minh, sáng chế ra những loại máy giúp năng cao năng xuất trong việc trồng các loại cây lương thực. Nhờ vậy mà nền kinh tế của Demacia bắt đầu khôi phục trở lại, cuộc sống của mọi người dân bắt đầu ổn định hơn, quân đội Liên Minh cũng dần có một Hậu Phương vững chắc.

Rất nhiều người dân thi nhau phong trào ghi danh tham gia vào liên minh, họ hi vọng rằng có thể giúp được một phần sức mình để đánh đuổi được quân đội Hư Không, giải phóng khắp Valoran khỏi sự đàn áp. Như vậy quân đội Liên Minh càng lúc càng trở nên mạnh mẽ hơn, quân số hùng hậu, tinh thần cao vút, khả năng chiến đấu cũng theo đó mà tăng lên rất nhiều, có thể thấy mặt bằng chung của quân đội Liên Minh đang dần ngang ngửa với quân đội Hư Không.

Sau khi giải phóng được Demacia và thu xếp ổn thỏa mọi chuyện, khoảng chừng 1 tháng sau, Lá cờ ghi bốn chữ : “ Liên Minh Huyền Thoại”- lại tiếp tục tung bay trên khắp các mảnh đất mà quân đội đi qua. Mặc dù quân đội Liên Minh nhiều lần gặp sự chống trả quyết liệt của quân đội Hư Không nhưng bằng vào ý chí của mình họ đã vượt qua tất cả. Trong chiến tranh, có thắng co thua và quân liên minh nhiều lúc cũng phải đối mặt sự việc này nhưng không vì thế mà những người lính chịu bỏ cuộc, họ vẫn dũng cảm tiến lên chiến đấu vì độc lập tự do cho cả vùng đất Valoran.

Theo sự chỉ huy của John, Elise cùng những người đến từ đảo Shadow Isles sẽ dẫn theo một đội quân quay trở về lại chính hòn đảo này để đánh đuổi quân đội Hư Không. Ashe cùng với những người đến từ vùng đất băng giá Freljord cũng sẽ dẫn theo 1 đạo quân hướng về chính quê hương của mình, đảnh đuổi toàn bộ quân đội Hư Không để dành lại quyền kiểm soát nơi này. Những người còn lại sẽ cùng với John và quân đội chủ lực vượt Serpentine River rồi tiếp tục hành quân vượt qua dãy Ironspike Mountains tiến thẳng đến thành phố Piltover.

Lúc này tại doanh trại của quân đội chủ lực Liên Minh, rất nhiều người trong liên minh đang ngồi quây quần bên đống lửa trước mặt, đây có thể xem như là một chút thời gian rảnh rỗi hiếm hoi của họ để mà ngồi lại cùng nhau tán dóc.

John từ xa thấy rất nhiều người đang cười nói vui vẻ liền tiến lại nói: “ mọi người nói chuyện gì vui vẻ vậy, cho ta tham gia với được chứ?”

Lux ngồi gần đó nói: “ John, cậu ngồi xuống đây đi, bọn họ đang kể rất nhiều chuyện về quên hương của mình đấy.”

“ồ”-John ồ một tiếng sau đó ngồi xuống bên cạnh Lux. Giọng ồm ồm của Malphite vang lên: “mọi người biết không, thực ra quên hương của ta không phải ở Valoran này đâu, tôi đến từ một nơi gọi là Monolith, đây được xem là tinh hoa của tất cả vạn vật, và những cư dân của nó là đều là những cá thể tồn tại bên trong. Vẻ đẹp của nó đến từ sự cân xứng, từ sự thiếu vắng gần như hoàn toàn của tính thiếu ổn định. Những sinh vật hóa thạch sống nơi đó biết rõ vị trí và công việc của mình để hoàn thành nhiệm vụ một cách tối đa, hoạt động như một xã hội hữu cơ hay một tổ ong vậy. tôi luôn cố gắng hết sức để hoàn thiện tiềm năng của mình. Bất thình lình vào ngày kia, một vết nứt thứ nguyên xuất hiện, và tôi bị đưa đến với thế giới Runeterra. Trải nghiệm đó thật vô cùng đau đớn và đáng sợ, nỗi đau bị chia cắt khỏi đồng loại và quê hương Monolith – những thứ đã luôn tồn tại trong tôi kể từ khi được sinh ra. Tôi bắt đầu thích nghi dần với cuộc sống tại đây, tôi tìm ra lý tưởng mới cho mình bảo vệ công lý trừng trị những cái ác ẩn chứa bên trong con người ở đây và rồi tôi tìm đến với Liên Minh Huyền Thoại này để cùng với mọi người chiến đấu.”

“nói vậy ông là người ở một thế giới khác đến rồi”-Lux vuốt mái tóc nói.

Ezreal ngồi cạnh Lux nhìn sang Taric nói: “ Taric không phải cậu cũng đến từ thế giới khác sao?”

John giật mình, những chuyện này đúng là lần đầu tiên hắn nghe thấy, không lẽ họ cũng như hắn…John nhìn sang Taric nói: “ Taric, sao trước đây cậu chưa từng kể tôi nghe về chuyện này?”

Taric cười gãi đầu nói: “ thực ra thì sau khi gia nhập liên minh tôi rất muốn nói cho cậu biết, nhưng khổ nỗi cậu quá tập trung vào việc dẫn dắt mọi người từ trận chiến này đến trận chiến khác cho nên không có cơ hội để nói…”

“Vậy Taric, cậu đến từ đâu?”-Renekton ngồi gần đó nói sang.

Taric nói: “ tôi đến từ một thế giới ở đó chỉ có phép thuật của đất, hấp thụ sức mạnh từ sự cộng hưởng giữa những tinh thể và đá quý. Ở quê nhà, cha của tôi là một vị thầy thuốc nổi danh tại thành phố. Tôi vẫn luôn cảm thấy hứng thú với sự nghiệp của cha mình ngay cả từ khi còn bé. Dẫu có một sự am hiểu sâu sắc về các vị thuốc từ thảo mộc và thú vật nhưng chính sức mạnh của ngọc quý mới là thứ hấp dẫn tôi nhất. Chẳng mất bao lâu tôi đã ngốn hết sạch những tri thức từ thư viện của cha mình rồi bắt đầu lên đường du hành một mình. Tôi muốn giúp đỡ mọi người, nhưng không phải chỉ bằng cách chữa trị những vết thương vụn vặt của họ. Tôi không muốn chỉ là một người thầy thuốc, mà là một người bảo hộ - người sử dụng sức mạnh của đất mẹ để bảo tồn và che chở. Và rồi tôi trở thành một hiệp sĩ lang thang, nổi danh trên khắp quê hương với danh nghĩa một người bảo hộ công lí cho đến một ngày, tôi bị một vết nứt thứ nguyên hút mình vào bên trong, khi tỉnh dậy tôi thấy mình đã đến với thế giới Runeterra.”-Taric vừa nói vừa cười.

“thú vị thật, không ngờ trong Liên Minh của chúng ta lại có những người đến từ vùng đất khác cơ đấy”-Tristana ngồi giữa Teemo và Rumble thốt lên nói.

“John…John…”-Lux ngồi bên cạnh thấy John đang trầm tư vội lay động hắn hỏi, John giật mình cười ngượng nói: “ không có gì…”

“à”-Malphite như nhớ ra điều gì nói: “ thực sự tôi không biết có nên nói điều này hay không, John…có phải trước đây chúng ta đã từng gặp mặt nhau đúng không?”

John cảm thấy những điều Malphite nói rất khó hiểu hắn lắc đầu phủ nhận, Malphite liền nói: “ lạ nhỉ, mặc dù không nhớ rõ lắm, nhưng sao tôi cứ nhớ mang máng rằng đã từng gặp cậu trước đây rồi.”

“nói đến chuyện này mới nhớ, John, do sau khi đến Valoran này tôi có rất nhiều chuyện phải suy nghĩ, nên quên mất rất nhiều chuyện trong quá khứ, dù không nhớ rõ lắm nhưng hình như lúc ở thế giới của mình tôi đã từng gặp cậu thì phải...”-Taric nhìn John nói.

Nasus ngồi gần đó nói thêm: “ ở hồi chiến tranh cổ ngữ xa xưa kia, ta nhớ trong một lần Renekton bị thương và đang bị kẻ thù truy đuổi, nó đã được 1 người cứu sống, người đấy sau khi cứu Renekton đã rời đi ngay tức khắc, ta ở phía sau nhìn bóng lưng của người đó thấy có rất nhiều đặc điểm giống cậu John à.”

Skarner nhìn John nói: “ John, có phải cậu từng cảm thấy kì lạ khi tôi liên tục gọi cậu là chủ nhân của mình chứ, cậu xem cái này đi.”-Skarner hóa phép ra một mảnh thủy tim, trên đó có vẻ một cái hình trông rất giống John…Skarner nói tiếp: “ đây là người từ thời còn xảy ra chiến tranh cổ ngữ đã ra tay cứu sống toàn bộ tộc chúng tôi, từ đó về sau những người đứng đầu bộ tộc luôn xem người này là chủ nhân của mình…”

John nhìn vào hình vẻ trên viên thủy tim, hắn kinh ngạc đến đơ cả người, mặc dù hình vẻ trên đó không đẹp nhưng nhìn trước nhìn sau vẫn thấy rất giống hắn…rốt cuộc chuyện này là sao đây, tại sao bọn họ lại nói những chuyện quái lạ đến thế, hắn không hề biêt bất cứ thứ gì cả…một chút cũng không.

“thật kì lạ nhỉ, sao rất nhiều người ở đây đều nói rằng đã gặp John trước kia?”-Rumble lên tiếng....
• Trang: <<1...838485868788>>
 
XÂY DỰNG MỘT WAPSITE GIẢI TRÍ MIỄN PHÍ CHO DI ĐỘNG
VeChai321.Xtgem.Com

1/5/5686

Polly po-cket