Hành Trình Huyền Thoại Phần 2
» Thể loại: Truyện Dài» Đăng lúc: 28/07/16 11:14:17
» Post by: Admin» Lượt xem: 152729 Views
“Nếu như vậy thì cậu không thể tiến vào bên trong được, ở bên trong chỉ có những người có đủ thực lực mới vào được mà thôi. Một người không thể hấp thụ được các nguyên tố phép thuật thì làm gì đủ sức mà sử dụng vũ khí”- Prospector lắc đầu kiên quyết nói.
John cũng có đôi chút bị xúc phạm khi nghe ông ấy nói vậy nhưng nghĩ đi nghĩ lại, từ thời của Cloud đến giờ cũng trải qua rất lâu rồi, việc một người không có sức mạnh phép thuật nhưng vẫn đánh bại mọi đối thủ ấy đến giờ gần như đã dĩ vãng không ai còn nhớ. John chỉ biết thở dài một tiếng rồi nói: “ Không biết có cách nào khác hay không?”
Ông ta lắc đầu đáp: “ Chỉ có mỗi cách đó mà thôi!”
Xem ra đã hết cách thật rồi, vậy thì đành phải thử sức tại các đá tâm linh kia mà thôi, nhưng vì chưa muốn làm việc này ngay nên hắn đợi cho đến khi mọi người ở đây làm việc ấy xong hắn mới tiến hành. Kết quả cuối cùng gần 100 người chỉ còn đúng 23 người đủ sức để tiến vào bên trong, trong đó bao gồm cả Peter và Isla. Chỉ còn mỗi John là chưa thử qua.
Peter tiến lại trước mặt ngài Prospector cúi người nói: “ Vậy bây giờ chúng tôi có thể tiến vào bên trong chưa vậy?”
Prospector đưa tay ý bảo khoan rồi nói: “ Còn một người chưa thử kia mà.- Nói đến đây tất cả ánh mắt bắt đầu tập trung về phía John, hắn đang đứng trước vũ khí đầu tiên trong tổng số 30 vũ khí ở trên sân. Tất cả mọi người đều có chúng một thắc mắc: “ Tại sao đến giờ hắn mới thử?”
Ánh mắt Peter và Isla tập trung vào John, khi thấy hắn ta bắt đầu đưa tay phải của mình lên viên đá tâm linh, lập tức viên đá chuyển sang màu đỏ, từ tận sâu trong tâm của anh ta có một chút thất vọng vốn đang định xoay người bỏ đi thì đột nhiên Isla kéo lại hốt hoảng nói: “ Anh Peter nhìn kìa!.”
Khi Peter quay lại, hai mắt của anh ta mở tròn hết cỡ, không chỉ có mỗi Peter mà hầu hết mọi người đang quang sát đều kinh ngạc cộng kinh hãi không tin vào mắt mình, viên đá tâm linh liên tục chuyển từ màu xanh sang màu đỏ cứ như thế không có dấu hiệu dừng lại.
“ầm”- Một tiếng nổ vang lên, viên đá tâm linh nổ tung nát vụn thành từng mảnh.
Chưa kịp để mọi người hồn về với thân xác, John tiếp tục đến trước viên đá tâm linh thứ hai, lần này kết quả cũng giống như lần trước viên đá chuyển từ đỏ sang xanh rồi từ xanh sang đỏ cứ như thế thay đổi liên tục và phát nổ…
Đến viên đá thứ 10 kết quả vẫn không có gì thay đổi, đến lúc này ngài Prospector buộc phải lên tiếng bảo John dừng lại, ông cũng kinh ngạc rất nhiều, đến giờ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Liệu có phải hắn sử dụng sức mạnh để phá viên đá tâm linh tránh khỏi kiểm tra sức mạnh không?”- Một người đứng gần đó lên tiếng.
“Ta cũng nghĩ là vậy, chắc hắn đang có âm mưu muốn vào bên trong mà không để lộ sức mạnh ra.”
“Không phải”- Prospector nói: “ Cậu ta không hề sử dụng sức mạnh để phá hủy viên đá tâm linh, đấy là do sức mạnh trong người của cậu ta vượt quá mức chịu đựng của viên đá.”
Lúc này John ngơ ngác tiến lại trước mặt Prospector, bộ mặt tỏ ra có chút ngượng nói: “ Tôi xin lỗi vì những viên đá bị vỡ, thực sự tôi cũng không hiểu sao nó lại nổ tung như thế cả.”
“Rốt cuộc…à thôi”- Ông ấy đang định nói điều gì đó thì đột nhiên lại rút lại xoay người nói với những người ở phía sau: “ Người này xem như đã đủ tư cách bước vào bên trong, như vậy tổng cộng có 24 người đủ tư cách làm, những người còn lại có thể ở bên ngoài này lựa lấy một món mà đem về.”
Peter và Isla đưa mắt nhìn nhau, từ trong mắt của hai người hiện lên một sự đề phòng không nhẹ đối John, nguyên nhân vì sao thì chỉ có hai người họ mới biết được.
Những người còn lại mặc dù rất uất ức nhưng kết quả vẫn là kết quả họ không thể làm trái được, đấy là chưa nói người đứng trước mặt đấy là truyền nhân của thợ rèn huyền thoại Doran, uy danh của ông ấy đỉnh đỉnh trên khắp Valoran này. Hai mươi bốn người vượt qua vòng thử thách nhanh chóng đi theo Prospector tiến vào bên trong căn nhà.
Vừa mới bước chân qua cánh cửa John như cảm thấy không gian và không khí xung quanh lập tức thay đổi, một bầu không khí ngột ngạt áp bức đến tận xương tủy.
“Vù….vù…”- Cả căn phòng đột nhiên rung chuyển dữ dội, bàn ghế và mọi đồ đạc ở bên trong không hiểu sao bắt đầu rung chuyển rồi dịch chuyển thành hình vòng tròn bao lấy John cùng những người khác ở giữa, tiếng la hét hoảng loạn vang lên từ những người xung quanh.
“Mọi người bình tĩnh”- Peter lập tức hét lớn, cả căn phòng rung chuyển dữ dội, mọi người xung quanh hầu như không thể đứng vững nhưng riêng Peter và Isla lại đứng rất vững.
“Ầm”- Một tiểng nổ nhẹ vang lên, không gian xung quanh lập tức thay đổi, từ một căn phòng nay đã trở thành một bãi đất với mặt cỏ xanh mượt, ở phía trước mặt bọn họ là thợ rèn Prospector cùng với 8 món vũ khí do chính tay ông ta tạo ra được khảm vào bên trong những viên đá tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Những món vũ khí ấy bao gồm: “ Đoản Đao, Kiếm, Thương, Cung, Cầm, Trượng, Song kiếm, Áo giáp.”- Mỗi loại vũ khí đều mang một sức mạnh riêng biệt, từng luồng ánh sáng phép thuật chạy liên tục qua những hoa văn được thiết kế trên vũ khí khiến nó càng tỏ ra uy dũng vô song.
Ánh mắt của 24 người không ai có thể rời khỏi 8 món binh khí khủng khiếp phía trước, các tròng mắt gần như rớt ra trước sự đẹp đẽ cùng uy vũ của chúng.
Prospector vuốt râu nói: “ Đây chính là 8 loại vũ khí ta tâm đắc nhất, ta cũng nói thêm một điều tám loại vũ khí mà các ngươi đang thấy ở đây đều là những món vũ khí do sư phụ ta trước đây thiết kế ra, cho nên có thể nói rằng trong vũ khí cũng có một phần tinh thần của ông ấy.”
“Là do ngài Doran thiết kế!”
“Thật không thể tin được!”
“Vậy là lời đồn có thật!”
“Vậy…vậy làm sao chúng tôi mới có thể nhận được những món vũ khí ấy?”- Một người sốt ruột vội hỏi, anh ta thực sự không thể kiềm chế được cảm xúc của bản thân khi thấy những món vũ khí ấy.
Prospector chưa muốn trả lời vội, ông tiến đến bộ bàn ghế gỗ đã được đặt gần đó từ trước, ngồi xuống cầm lấy ly trà từ từ nhâm nhi, hành động của ông khiến đám người kia sốt ruột đến mức mặt mày đỏ, chân tay không thể nào yên tĩnh được.
Prospector cười nhẹ một tiếng nói: “ Vũ khí của ta đâu phải là những thứ vũ khí bình thường mà các ngươi đã thấy ở bên ngoài, bọn chúng đều có linh tính ở bên trong cả. Vì vậy chỉ có người được chúng chọn thì mới có thể làm chủ nhân của nó mà thôi.”
“Vũ khí có linh tính sao?”- Mọi người kinh ngạc bội phần, đây là lần đầu tiên họ nghe đến chuyện này nhưng thay vì lo lắng cho việc ấy toàn bộ đều cảm thấy cực kì hứng thú, vũ khí có lính tính mới là vũ khí tuyệt vời và trân quý, đấy là điều họ mong muốn nhất.
“Ta muốn nói thêm một điều nữa, chỉ khi nào các ngươi được vũ khí chọn làm chủ nhân mới thực sự phát huy được hết sức mạnh của nó, bằng không những món vũ khí ấy cũng không khác gì những vũ khí bình thường cả. Bây giờ các ngươi có thể cầm vào các vũ khí một cách bình thường mà không bị ảnh hưởng gì, nhưng một khi vũ khí đã nhận chủ mà người khác cầm vào nhất định sẽ gánh phải hậu quả không hề nhẹ đâu đấy”
“Vậy chúng tôi phải làm sao đây? Ở đây có rất đông người, làm sao tìm ra người được chọn ?”- Một người thanh niên khác lên tiếng hỏi.
Prospector thở dài một tiếng chán nản nói: “ Các người không biết sử dụng đầu óc để mà suy nghĩ hay sao?”
Câu nói này khiến hắn ta hoàn toàn mù tịt, John cười đáp: “ Ý ông ta là bảo, chúng ta cứ lấy những món vũ khí trên đó xuống rồi thử xem nó có chọn người cầm nó là chủ nhân hay không!”
“Đơn giản vậy sao không nói từ sớm!”- Mọi người lập tức tiến lại chỗ tám món vũ khí được khảm lên tảng đá, Peter, Isla cũng không chậm trễ tiến lại chỗ đặt món vũ khí mà mà mình mong muốn có được. Trong 8 món vũ khí thì duy nhất có mỗi Cây đàn là không ai đụng đến.
John chỉ đứng yên một chỗ quan sát mọi người lựa chọn, sau đó hắn bắt đầu di chuyển đến chỗ của Prospector cười nói: “ tôi có thể ngồi ở đây được chứ?”
Prospector cũng có chút kinh ngạc khi thấy John không tỏ ra chút hứng thú với những món vũ khí ấy, ông ta vội hỏi: “ Sao cậu không lựa cho mình một món vũ khí mà thử? Biết đâu lại may mắn kiếm ra được một món thì sao?”
John lắc đầu cười đáp: “ Tôi đến đây đâu phải để tìm vũ khí cho mình.”- Hắn chỉ trả lời như thế xong thì tiếp tục quan sát mọi người, hành động càng bí hiểm thế này khiến ông ta vô cùng khó hiểu, không biết John đến đây vì mục đích gì.
“Isla….em chọn được vũ khí chưa?”- Peter tươi cười nhìn em gái của mình hỏi.
Isla gật đầu rồi đưa tay chỉ vào thanh kiếm trước mặt nói: “ Em quyết định rồi, cây Phong Kiếm ấy sẽ là vũ khí của em, còn anh?”
Peter trả lời: “ Vũ khí anh chọn là cây Cuồng Đao kia.”
“Bây giờ chúng ta thử vũ khí thế nào để biết ai là người được nó chọn đây?”- Một người thắc mắc hỏi lớn.
“Peter suy nghĩ một lúc rồi nói: “ tôi nghĩ, hay chúng ta cứ cầm vũ khí mà mình chọn sau đó quyết đấu với một người khác, chỉ có trong chiến đấu mới biết được vũ khí chọn ai làm chủ nhân.”
“Được lắm, ý này rất đúng với ý của ta.”
“Ồ, quyết đấu để tìm chủ nhân của vũ khí à, ý tưởng không tồi…ha…ha…”- Prospector cười sảng khoái khi nghe thấy Peter nói ra ý tưởng của mình. John ngồi cạnh đó không lên tiếng, đây không phải là lúc tốt nhất để hắn có thể thấy được sức mạnh của hai người họ hay sao.
“Vũ khí ta chọn là thanh Phong Kiếm này, ai sẽ lên làm đối thủ của ta?”- Một gã thanh niên nhanh như chớp lao đến cầm lấy thanh Phong Kiếm gắn trên đá, quả nhiên đúng như lời của Prospector đã nói trước đó, bất cứ ai cũng có thể chạm vào vũ khí đang gắn trên đá kia.
“Ta chọn là Thương Atma, xin được ứng chiến!”- Một gã khác cũng nhanh chóng bắt lấy cây thương gần đó rồi bắt đầu ứng chiến.
“Vũ khí của em bị người ta cầm phải rồi!”- Peter trêu đùa Isla, tuy nhiên cô ấy không có chút bực tức mà ngược lại chỉ cười hì một tiếng, trả lời chắc chắn: “ Anh Peter, Phong Kiếm là của em.”
“Vũ khí ta chọn là Cuồng Đao, xin được ứng chiến”- Ở một trận đấu khác, hai người một chọn cuồng đao, một chọn Cuồng Cung bắt đầu chiến đấu.
Isla được cơ hội lập tức ‘báo thù’: “ Vũ khí của anh cũng bị người ta lấy rồi kìa…”
Peter gãi đầu cười đáp: “ Hắn ta không đủ sức sử dụng được nó đâu.”
• Chương 17: Vũ Khí Chọn Chủ(Phần 2)
Những trận chiến diễn ra ngày một khốc liệt,
pháp sư, chiến binh, phép thuật thi triển liên hồi
làm lóa cả mắt, mặt đất sớm đã bị những trận
chiến đang diễn ra kia làm cho nát bấy.
“Ầm”- Một tiếng nổ vang lên, một gã thanh niên
từ trên cao rơi xuống như một cao cát nặng nề.
Cả người hắn ta đập vào mặt đất khiến ruột
gan phèo phổi như muốn đảo lộn, từ trong
miệng tuông ra dòng máu đỏ tươi, vũ khí hắn
cầm là một thanh đoản đao cũng bị đánh văng
đi, cả thanh đao không chút sứt mẻ nhưng cũng
không có gì khác biệt từ lúc nó được rút ra.
“Đã là người thứ 16 rồi đấy nhỉ, 16 kẻ bị loại, có
thể trong 23 người trước mặt không có ai đủ
khả năng thức tỉnh được vũ khí của ta tạo nên,
thật thất vọng.”- Prospector lắc đầu ngao ngán,
đột nhiên lúc này ông ta nghe được một câu nói
đầy kiêu ngạo: “ Chờ đến lúc này cũng hết sức
chịu đựng của ta rồi, chủ nhân của cây Cuồng
Đao này là ta.”
John nhìn vào người thanh niên vừa nói kia,
Peter cầm lấy thanh đao đang cắm gần đó
bước ra ứng chiến với đối thủ của mình. Đối
diện với cậu ấy là một gã thanh niên khác, thứ
vũ khí hắn cầm trên tay là Trường Thương
Atma, Isla ở gần đó mỉm cười nhìn Peter nói: “
Anh Peter, cần thận không hắn ta thọt anh lòi
ruột đấy…”
Peter cười ha hả nhìn đứa em gái yêu quý của
mình cười nói: “ Isla, em đừng nói bậy, hắn ta
không đủ sức để làm chuyện đó đâu.”- Peter
đối với em gái của mình hết mực yêu quý, hai
người thường xuyên nói đùa với nhau như vậy
nhưng tuyệt nhiên không có chút gì nghĩ xấu về
nhau.
Tên thanh niên cầm thương Atma nhìn qua Isla
sau đó lại nhìn sang Peter cười khinh thường
nói: “ Ngươi có một cô em gái đẹp đấy, tại sao
không cố gắng ở bên cạnh chăm sóc cô ta mà
mò đến đây? Không sợ binh khí vô tình khiến
ngươi và em gái mình chia lìa sao?”
“Chia lìa? Ha….ha….”- Peter đột nhiên cười lớn,
sau đó chỉ thẳng cây đao về phía gã ta nói: “
Để ta nói cho ngươi biết chuyện này, không có
thứ gì có thể ngăn cách được hai anh em ta cả,
ngươi đã hiểu rồi chứ, nào nhào vô đây…”- Nói
xong Peter hạ thấp nửa người thủ thế chuẩn bị
tấn công.
“Được thôi, là do ngươi muốn đấy”- Gã thanh
niên nhếch môi, chân phải đạp mạnh về phía
sau, trường thương trên tay uy lực mạnh mẽ
đâm thẳng về phía trước.
Trong thoáng chốc trong đầu Peter liền nghĩ: “
Mặc dù hắn ta chưa thể thức tỉnh được trường
thương nhưng uy lực cũng không thể xem
thường được”- Cậu ta nhanh như một tia chớp
phóng người lên cao, ảo diệu tránh được một
thương cực nhanh và hiểm của đối thủ. Cả
người Peter xoay vòng trên không, Cuồng đao
trên tay mạnh mẽ theo thế xoay tròn trên không
của Peter mà chém ra. Ảo ảnh đao mập mờ
nhưng chất chứa đầy uy lực công kích.
“Ầm”- Một tiếng nổ vang lên, gã thanh niên kia
cũng thuộc dạng có bản lĩnh, hắn ta dùng
thương đâm mạnh về phía trước trực tiếp công
kích phá nát một ảo ảnh đao của Peter.
Peter ngay khi chân chạm đất lập tức cả người
như một bóng ma thoắc cái đã biến mất tại vị
trí, tiếp đó cậu ta di chuyển nhanh như tia chớp
lắc léo đầy biến ảo tiếp cận lấy gã thanh niên
kia.
“Đừng xem thường ta”- Gã ta lần đầu tiên gặp
phải đối thủ thế này nên cảm thấy vô cùng tức
giận, mũi thương đâm liên tục về phía trước để
cản lại đòn thế tấn công của Peter nhưng mũi
thương chỉ đâm trúng vào các tàn ảnh do Peter
tạo ra mà thôi.
“Chết nhé!”- Peter nở một nụ cười có phần quỷ
dị khác người, đao trên tay quét ngang về phía
trước nhắm ngay eo của đối phương mà ra đòn.
“Phập”- Gã thanh niên kia kinh hãi tột độ, trong
tích tắc hóp bụng rồi lách người sang một bên,
nhưng những phản xạ ấy của gã chỉ đủ để cứu
lấy một mạng nhưng không thể thoát khỏi đòn
tấn công cực kì hiểm của Peter.
“Khốn kiếp, trước nay chưa có bất cứ ai làm ta
bị thương thế này, ta tuyệt đối không tha cho
ngươi”- Mặc cho vết thương vẫn còn đang chảy
máu, gã ta một lần nữa vung thương lao đến,
lần này gã ta quyết chí muốn lấy mạng của
Peter, trường thương mãnh liệt biến ảo đủ mọi
góc độ, gần như bốn phương tám hướng đều có
mũi thương của gã ta. Một tuyệt kĩ cực kì lợi
hại không thể xem thường.
“Hít”- Peter đột nhiên đứng yên bất động, từ
khóe miệng nở ra một nụ cười quái dị, cậu ta
nói lầm rầm điều gì đó, chỉ thấy thanh đao trên
tay đột nhiên lóe ra ánh sáng đỏ rực, kế tiếp đó
là một hỏa long ảo ảnh đột nhiên xuất hiện
ngay sau lưng Peter. Sự việc diễn ra quá bất
ngờ khiến cả John, Prospector và tất cả mọi
người đều kinh ngạc.
“Hắn ta thức tỉnh được Cuồng Đao rồi! Nhưng
bằng cách nào?”- Prospector kinh ngạc đứng
bật dậy, John cũng kinh ngạc với sự việc này
nhưng không hiểu sao hắn nhìn thấy nụ cười có
phần quái dị kia của Peter lại cảm thấy vô cùng
quen thuộc.
“Rống”- Tiếng rồng gầm lên đầy uy vũ, cả
người Peter lập tức được bao bọc bên trong bởi
một luồng hỏa diễm nóng rực cả ngàn độ. Sức
nóng cùng uy lực do thanh đao phát ra lập tức
khiến gã thanh niên kia hộc máu bắn ngược trở
lại, ngọn thương cũng rơi khỏi tay hắn, sắc mặt
hắn ta tái mét nhìn Peter trước mặt, đây chính
là uy lực của việc thức tỉnh vũ khí của ngài
Prospector sao?
“Anh Peter, anh làm được rồi!”- Isla nhảy lên
sung xướng chạy đến bên cạnh Peter, điều quái
lạ là ngọn lửa đang bao bọc lấy Peter không
làm tổn hại chút gì đến Isla, có phải là do thanh
đao kia biết đây là em gái của chủ nhân nó nên
mới không gây hại cho cô? Nếu đúng là vậy thì
những vũ khí ở đây thực sự quá khủng khiếp, có
thể có linh tính lớn như vậy.
Peter thu lại ngọn lửa bên ngoài cơ thể, xoay
đầu nhìn Isla nói: “ Bây giờ đến lượt em đấy.”
Isla gật đầu sau đó phóng đến chỗ trận đấu
giữa một người cầm Cuồng Cung và một Người
cầm Phong kiếm.
Tay phải vung lên, một cơn gió lốc không biết
từ đâu lập tức xuất hiện cuống phăng tên to
con đang cầm phong kiếm, hành động của cô
thực sự vừa khiến mọi người mắt chữ O mồm
chữ A mà kinh ngạc, đây là hành động gì đây?
Tự ý xen ngang vào trận chiến của người ta đã
vậy còn cướp lấy cây Phong kiếm nữa, thật sự
quá mức không chấp nhận được.
“Ha…Ha…bọn trẻ bây giờ thú vị thật”- Ngài
Prospector thấy hành động của Isla cũng phải
bật cười bất lực.
Gã to con bị Isla dùng gió lốc đánh văng đi kia
tức giận nhìn Isla quát lớn: “ Bà già mày, tự ý
xen vào trận chiến của ông mày là sao?”
Isla gỡ bỏ chiếc nón cùng toàn bộ vải che mặt,
để lộ ra gương mặt thanh tú xinh đẹp đến ngỡ
ngàng, mái tóc vàng trước giờ luôn được dấu
sau những mảnh vải lúc này cũng được cô xõa
ra thoải mái, chiếc miệng xinh đẹp của Isla nhìn
gã to con kia cười nói: “ Có đấu thêm cũng thế
thôi, Phong Kiếm không chọn ngươi làm chủ
nhân đâu.”
“Sao…sao…cô biết”- Có lẽ hắn ta cũng bị vẽ
đẹp của Isla làm cho có chút bất ngờ, giọng
điệu giảm nhiệt thấy rõ.
Isla ngắm nghía thanh phong kiếm một lúc rồi
nói: “ Bởi Phong Kiếm đã nói chuyện với ta và
nó muốn ta làm chủ nhân của nó.”
“Vô lý, không thể nào!”- Hầu như không một ai
tin tưởng những gì Isla nói nhưng chỉ có
Prospector thì ngược lại, ông thở dài một tiếng
rồi nói: “ có lẽ đây là duyên số, hai anh em nhà
kia lại được hai vũ khí của ta chọn làm chủ
nhân, ngươi nói chuyện này có thật là….hử
ngươi sao vậy?”- Đang lúc Prospector xaoy đầu
định nói chuyện với John thì ông đột nhiên kinh
ngạc thấy cả người John cứng như tượng đá,
ánh mắt không rời khỏi Isla, hai tay có chút gì
đó run lên nhè nhẹ.
“Giống quá…thực sự quá giống, tuyệt kĩ gió lốc
vừa rồi, cả gương mặt và mái tóc, sao lại giống
đến như vậy!”- John lẩm bẩm một mình.
Trở lại với Isla, khi cô nghe thấy đám người kia
không một ai tin những gì mình nói, hai má xinh
đẹp bỗng phồng lên tức tối, cô vung kiếm chỉ
thẳng vào mấy gã đó hét lớn: “ Vậy có giỏi thì
đến đây, để ta cho mấy người mở rộng tầm
mắt.”
“Được…được, nếu như ai trong bọn ta dành
chiến thắng cô phải đồng ý làm vợ của bọn ta
đấy nhé!”- Một gã thanh niên bộ dáng dâm dê
mở lời, những kẻ thế này Isla vô cùng căm ghét,
nhưng cô chưa vội động thủ, một nụ cười đầy ý
khinh thường hiện lên, Isla liếc mắt một vòng
rồi đáp: “ Được thôi.!”
Peter lo lắng tiến đến cạnh, nói nhỏ vào tai của
Isla nói: “ Em có liều quá không?”
Isla cười đáp: “ Anh yên tâm, đám này chỉ là
những con kiến mà thôi.”
Peter thấy em gái mình tự tin như vậy đành thờ
dài một tiếng nhảy ra xa, giờ đây từ việc là
những kẻ thất bại do không được vũ khí chọn
chủ, những gã thanh niên khác lại có cớ để tiếp
tục chiến đấu, bởi ai đánh thắng cô gái kia sẽ
được cô ấy xem là chồng mình. Không có vũ
khí tốt nhưng có được một người vợ đẹp cũng
không uổng chuyến đi này.
Isla nhìn đám thanh niên đang bao vây mình,
cô khinh thường lũ đó, kiếm trên tay vung mạnh
ra, một cơn cuồng phong lập tức thổi đến, cả
người Isla nhanh chóng được bao phủ bởi một
luồng cuồng phong đầy mạnh mẽ.
“Tấn công!”- Đám thanh niên kia hô lên một
tiếng tức tốc lao đến tấn công.
“Phong kiếm, cho bọn chúng biết sức mạnh của
cậu nhé!”- Isla lẩm bẩm nói chuyện với Phong
kiếm trên tay, chỉ thấy thân kiếm rung lên một
tiếng sau đó hào quang bành trướng cực đại,
hàng trăm cây phong kiếm xuất hiện đầy bầu
trời, kế tiếp đó như cơn mưa sao băng cuồng
bạo rơi xuống đầu đám thanh niên đang lao
đến.
“Cuồng Phong, thổi”- Isla nhẹ nhàng uyển
chuyển như một cơn gió, cô phóng người lên
cao, kiếm trên tay đánh mạnh xuống lập tức
một cơn cuồng phong mãnh liệt lao đến hất
tung toàn bộ đám thanh niên bên dưới, một đòn
tung ra mạnh mẽ và nhanh đến mức bọn chúng
chỉ có thể há mồm hộc mà không hiểu rốt cuộc
chuyện gì đang xảy ra.
“Ha…Ha…Phong Kiếm, thật tuyệt”- Isla nhẹ
nhàng đáp xuống đất cô sung sướng ngắm nhìn
thanh Phong Kiếm đang tỏa ra ánh sàng màu
xanh lục dịu nhẹ, như cảm nhận được sự yêu
thích của chủ nhân của mình thân kiếm rung lên
vài tiếng nhẹ nhàng như sung sướng.
“Cẩn thận!”- Đột nhiên một tiếng hô lên, khiến
Isla giật nảy mình, khi cô xoay người lại thì
thấy một con dao phủ đầy phép thuật đang xé
gió lao đến cực nhanh, một đòn này bất ngờ
đến mức Peter đứng cách đó không xa nhưng
cũng không thể nào phản ứng kịp.
Hai mắt Isla mở to đầy kinh hãi, sắc mặt có
chút biến sắc.
“Vù”- Bất thình lình một bóng lưng đầy vững
chải xuất hiện ngay trước mắt Isla, John nhanh
hơn cả tốc độ ánh sáng xuất hiện ngay trước
mặt cô, tay phải vung lên đánh văng cây dao
đang lao đến.
“Ồ, hắn ta mới ngồi đây mà!”- Prospector kinh
ngạc cực độ, mới thấy John đang ngồi gần ông
ta, vậy mà thoáng cái đã biến đến đó, đấy có
thể xem là tuyệt kĩ tốc biến trong truyền thuyết
hay không?
“Đánh nhau, thử vũ khí, mà ra đòn hèn hạ vậy
sao?”- John đầy phẩn nộ nhìn gã thanh niên
vừa dùng cách hèn hạ ấy đánh lén Isla, vừa
nhìn thấy ánh mắt ấy của John gã thanh niên
kia không hiểu sao tận sâu trong tâm hồn của
mình như bị một con quái thú gì đó cào xé cắn
nát, cả cơ thể sợ hãi, mặt mũi trắng không còn
tí máu.
“”Cảm…cảm ơn…”- Isla lắp bắp nói.
John xoay lại nhìn Isla, hai mắt hắn không hề
muốn nhắm lại, đột nhiên John giữ chặt lấy hai
vai của Isla, khiến cô vừa bất ngờ vừa giật
mình sợ hãi, chưa để cô kịp thốt lên thì John
đã hỏi: “ Janna, cô ấy có quan hệ gì với cô?”
“Á…ngươi….”- Isla sợ hãi hét lên, không biết là
vì cô sợ những gì hắn vừa nói ra hay hành động
trước đó, thấy em gái mình hoảng sợ như vậy
Peter lập tức vung đao chém đến nhằm giải
nguy, John cũng phản xạ rất nhanh lập tức lùi
về sau ba bước, nhìn Peter hỏi: “ Peter, vừa nãy
khi thấy cậu chiến đấu, cách di chuyển ấy ta
thấy rất quen, nó rất giống với một người ta
quen biết trước đây, thực ra Elise và Janna có
quan hệ gì với hai người?”
Sắc mặt bên ngoài của Peter và Isla vẫn tỏ ra
rất bình tĩnh nhưng thực chất bên trong đang
náo động không ngừng, bọn họ kinh hãi thầm
nghĩ: “ Người thanh niên trước mặt này rốt cuộc
là ai? Tại sao hắn lại biết lai lịch của họ? Hắn
có phải là kẻ thù hay không?”
John trước đây thường xuyên chinh chiến cho
nên đối với việc nhìn người và đoán tâm trạng
của người khác có ít nhiều thành tựu, mặc dù
bề ngoài Peter và Isla tỏ ra rất bình tĩnh nhưng
thực tế ở bên trong lại không như vậy.
“Ha…ha…được rồi, được rồi”- Ngài Prospector
đột nhiên cắt ngang mạch suy nghĩ của cả ba,
ông tiến lại nhìn quanh một vòng sau đó tay
phải vung lên, 5 món binh khí đang ở trên mặt
đất lập tức quay trở về tảng đá. Như vậy 8 món
thì duy chỉ có 2 món là nhận được chủ, những
người còn lại đều không đủ tư cách. Prospector
nói: “ Những người không được vũ khí chọn thì
rời khỏi đây đi!”- Nói là làm, không để người
khác phải ú ớ câu gì là phong cách làm việc của
Prospector, 21 người kia nhanh chóng biến mất
tại vị trí của mình, ở nơi này còn mỗi Peter, Isla
và John mà thôi.
Prospector nhìn vào Cuồng đao và Phong kiếm
trên tay của Peter và Isla vuốt râu nói: “ Xem
như hai người có duyên với vũ khí của ta, được
rồi ta cũng chỉ nói một câu cuối cùng với các
ngươi mà thôi, vũ khí cũng chỉ là một cụ, nó có
thể trở thành một thứ độc ác giết người không
gớm tay nhưng cũng có thể là một thứ có thể
cứu biết bao nhiêu là sinh mệnh, ta hi vọng vũ
khí của ta rơi vào tay những anh hùng của vùng
đất này để không làm vấy bẩn nó.”
Isla và Peter cuối người cảm ơn những lời dạy
dỗ của Prospector, ngay sau đó cả hai được
ông ấy đưa ra khỏi vùng đất này. Hai người họ
biến mất một cách đột ngột khiến John vô cùng
sửng sốt, hắn còn rất nhiều điều muốn hỏi
nhưng vẫn chưa kịp nói ra.
“Ông!”- John có vẻ rất khó chịu với Prospector.
“Được rồi, cậu đến đây có mục đích gì? Có thể
nói cho ta nghe được chứ?”- Prospector vung
tay lên ngăn những gì John định nói.
John đành bất lực thở dài một hơi, từ khi quay
lại đây hai người Peter và Isla là đầu mối duy
nhất giúp hắn tìm lại vợ của mình thế mà. John
gật đầu lấy từ trong người ra một gói đồ được
cột kĩ,vừa mở ra vừa nói: “ Tôi đến đây không
có mục đích gì khác, muốn nhờ ngài rèn lại
binh khí này giúp tôi.”
“Rèn binh khí sao?”- Prospector hơi chút kinh
ngạc cầm lấy gói đò của John , khi mảnh vải
che được tháo ra, hai mảnh cây dao gãy của
John lộ ra trước mắt ông ta, cả người ông ta
như chết lặng khi thấy món binh khí ấy, mồ hôi
từ trên trán tuông ra như mưa, hai tay cầm run
lên nhè nhẹ, nước bọt cứ nuốt xuống liên tục.
“Có việc gì mà trông sắc mặt ngươi xuống giữ
vậy Prospector?”- Đột nhiên một giọng nói già
nua vang lên khiến John và cả Prospector kinh
ngạc, từ bên cạnh một bóng người bước từng
bước tiến đến, càng bước đi hình dáng của ông
ta càng rõ hơn, cả cơ thể từ hư ảo thành thực
thể.
“Hả….là ông ta”- John kinh hãi cứng người
nhận ra cái ông lão đang đi đến kia chính là
người hắn đã gặp ở bên con sông, cũng là ông
lão câu cá với lưỡi câu thẳng.
Còn Prospector thì kinh ngạc không thôi, trái
với hành động của John, Prospector đột nhiên
cúi người cung kính hô lớn: “ Sư Phụ!”
• Chương 18: Thợ Rèn Huyền Thoại Doran
“Khoan, khoan đã!”- John nhường như không tin vào những gì tai mình nghe được, ngài Prospector gọi ông lão câu cá kia là sư phụ, chuyện này sao có thể được kia chứ, sư phụ của Prospector là huyền thoại rèn vũ khí Doran, không lẽ! John lắp bắp nhìn Prospector thốt lên: “ Ông già ấy là sư phụ của ngài sao? Chuyện này sao có thể, không phải sư phụ của ngài là huyền thoại Doran hay sao?”
Prospector bực mình liếc nhìn John với ánh mắt đầy tức giận bởi hắn gọi sư phụ mình là ông già, ông ta hét lên: “ Sư phụ ta chỉ có một, cũng là thợ rèn huyền thoại Doran mà thôi.”
“Không thể nào! Sao chuyện này có thể chứ? Ông ấy sống cách đây cũng phải gần 200 năm, sao còn có thể sống được?”- John không tin vào mắt mình.
Ông lão câu cá bộ dáng thong thả tiến đến đứng trước mặt John mỉm cười nhẹ một tiếng nói: “ Sao vậy? Trông cậu rất bất ngờ? Hay quên mất lão già này rồi!”
“Sư Phụ”- Prospector cung kính tiến đến bên đứng bên cạnh ông lão, khi ông ấy đang định nói điều gì đó thì liền bị ông lão câu cá kia đưa tay ngăn lại.
John vẫn chưa thể nào khống chế được sự kinh ngạc của bản thân, hắn nhìn thật kĩ ông lão trước mặt hỏi: “ Ông thực sự là Doran sao? Nhưng sao ông…”...